Hắn đạp lên mớ hỗn độn trước mặt, bước qua tầm kiểm soát nữ giới, quay về hướng Đức Phật từ bi khụy chân xuống tỏ lòng cung kính trước khi dập đầu biểu lộ đức tin từ bi hỉ xả.
Vượt qua hai mươi năm thiển cận hồng hoang mông muội, ăn nằm cùng ba mươi năm lưu lạc nô lệ tham sân si thù hận, hắn từ từ vượt qua cảnh giới đầu tiên của đạo sự vô thần trong tột cùng vô ngã.
Thầy trò Đường Tăng mất mười năm sang Tây Trúc thỉnh kinh, vượt qua tám mốt thử thách khổ nạn trước khi thành chánh quả. Hắn mất hai mươi năm để lĩnh ngộ lời giáo huấn chân kinh, mở rộng lòng đón nhận lời vàng ngọc được đúc kết qua hơn hai ngàn năm trăm năm Phật lịch. Kiếp này cõi tạm, đời này phù sinh, chân lưu lạc giữa bụi trần để ngày mai trở về nguyên bản.
Sống ở trên đời, cần một tấm lòng biết bao, dù chỉ để gió cuốn đi. Trịnh ơi, ở vô cùng ấy của giấc ngàn thu, sỏi đá cần có nhau vì nghiệp duyên quá nặng, người cần có nhau để san sẻ nối vòng tay quyến luyến . Những đứa con da vàng cần một sự sẻ chia từ cội nguồn gia tài của mẹ (*). Lẩn quẩn trong vòng quay luân hồi trần tục. Cát bụi vẫn chỉ là cát bụi.
Sau bao nhiêu kiếp luân hồi hắn sẽ lại quay về để lại là hắn, lại cất tiếng khóc oe oe từ đầu, làm những công việc mà kiếp này hắn không dám làm, chưa làm, chưa dám làm, hoặc vẫn còn dang dở.
Bốn bể mênh mông, quay đầu lại là bờ, từng hạt cam lồ long lanh hoá giải tâm tư u tối, mở rộng lòng yêu thương. Hắn ôm hắn vào lòng, ôi vòng tay ấm nóng biết bao.
Cõi phù sinh ơi chớ vội
níu kéo lòng ta chơi vơi
buông dao xuống là thành Phật
hương sen thoang thoảng quanh đời
Sydney, 22 July 2007
Nguyễn Nam Trân
(*): Trích lời từ những ca khúc của Trịnh Công Sơn